Trong hành trình theo Chúa, chúng ta luôn có thể tin chắc rằng Chúa luôn là Đấng Tốt Lành ngay cả khi chúng ta quên mất điều đó, ngay cả khi chúng ta không thuận phục ý Chúa và thắc mắc với những câu hỏi “tại sao” khi gặp những biến cố khủng hoảng của cuộc đời mình. Kỳ diệu hơn hết là Chúa đã ban Lời Ngài để chỉ dẫn và thêm sức mạnh cho chúng ta vượt qua thử thách.
Hôm nay, ngày 02/04/2025, ngày Thế Giới Nhận Thức Về Tự Kỷ, chương trình Tĩnh Nguyện Hằng Ngày thân mời quý thính giả cùng nuôi dưỡng đức tin qua chủ đề HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN CÙNG ĐỨA CON TỰ KỶ.
“Bệnh nầy không đến nỗi chết đâu, nhưng ấy là vì vinh quang của Đức Chúa Trời, để Con Đức Chúa Trời nhờ đó được tôn vinh.” (Giăng 11:4)
Năm 2002, tôi mang thai đứa con trai thứ hai khi con trai đầu của tôi đã lên 9 tuổi. Vợ chồng tôi rất hạnh phúc và biết ơn Chúa về món quà Chúa ban, chúng tôi dâng đứa con này cho Chúa ngay khi biết tin có thai, với tất cả sự trông đợi và hy vọng. Lúc ấy, tôi 36 tuổi, và thai kỳ này mệt nhọc hơn lần đầu rất nhiều. Tôi nghĩ không sao, điều này có lẽ chỉ vì tuổi tác và vì mỗi đứa con mỗi khác mà thôi.
Khi bé chào đời, con thật bụ bẫm và đáng yêu. Nhưng ngay từ tháng đầu tiên, tôi đã nhận thấy điều gì đó rất khác biệt nơi con. Con rất nhạy với âm thanh dầu mới sanh, ít ngủ hơn so với những đứa trẻ khác, hay nôn và ít tập trung khi chúng tôi nói chuyện với con. Khi lớn hơn, con trở nên hiếu động bất thường, nôn ói mỗi ngày hơn 10 lần, không thể ăn được thức ăn gì ngoài sữa và thức ăn xay nhuyễn, không thể học để biết cách tự chủ trong khi đi vệ sinh. Vậy nên con tôi phải dùng tã đến hơn 5 tuổi.
Con không sợ độ cao, chạy nhảy liên tục, không chú ý đến lời người khác nói, không thể tự nói lên suy nghĩ của mình mà chỉ lặp lại lời của người khác. Con không thể kể chuyện, và thường giận dữ, nằm vạ khi bị yêu cầu làm theo ý người khác, khi con không nói được điều mình muốn nói.
Lúc bấy giờ ở Việt Nam, chúng tôi không có nhiều thông tin về hội chứng tự kỷ. Khi thấy tôi vất vả chăm sóc con, nhiều người khích lệ tôi rằng con chỉ hiếu động và chậm nói thôi, rồi mọi việc sẽ ổn khi con 3,4 tuổi.
Vợ chồng tôi chỉ biết cầu nguyện, xin Chúa giúp con biết ăn, biết ngủ, biết nói, biết đi vệ sinh — những điều bình thường với những đứa trẻ khác nhưng lại là thử thách lớn lao đối với con mình.
Ngày 4 tháng 6 năm 2006, khi con tôi được ba tuổi rưỡi là ngày mà thế giới của tôi như sụp đổ. Khi nghe tin tức trên TV nói về một hội chứng gọi là tự kỷ, tôi giật mình. Những triệu chứng về trẻ tự kỷ họ liệt kê giống y hệt tình trạng của con tôi. Tôi không thể cầm được nước mắt. Tôi đã khóc suốt ba ngày, và lần đầu tiên sau rất nhiều năm theo Chúa, tôi hỏi Chúa: “Tại sao?” Thời điểm đó tôi đang hầu việc Chúa trong công tác tình nguyện và bán thời gian, tôi đã có ý nghĩ muốn rời bỏ mọi trách nhiệm mình đang đảm nhận. Tôi cũng thấy gánh nặng của việc kiếm sống, việc nhà, chăm sóc mẹ già và con bị tự kỷ là một gánh nặng quá lớn cho tôi. Tôi thấy mình không đủ sức bước tiếp.
Sau 3 ngày cầu nguyện trong nước mắt, Chúa đã bày tỏ ý muốn của Ngài tôi qua câu Kinh Thánh trong Giăng 11:4
“Bệnh nầy không đến nỗi chết đâu, nhưng ấy là vì vinh quang của Đức Chúa Trời, để Con Đức Chúa Trời nhờ đó được tôn vinh.”
Câu Kinh Thánh này đã lau ráo nước mắt tôi và bày tỏ cho tôi biết kế hoạch của Chúa cho tôi qua nan đề tôi gặp phải, thêm đức tin cho tôi bước tiếp trong hành trình dài đầy khó khăn.
Vợ chồng chúng tôi đưa con đi khám tại bệnh viện ở một thành phố lớn. Bác sĩ cho biết con chúng tôi đúng là bị tự kỷ, phải uống thuốc chống tăng động mỗi ngày, phải theo phác đồ điều trị của bác sĩ, phải tái khám mỗi tháng… Họ nói con sẽ không thể đi học dẫu chỉ là mẫu giáo và khuyên chúng tôi phải chấp nhận sự thật. Nghe “bản án” ấy, trái tim tôi như bóp nghẹt, tâm hồn tôi đau đớn, nhưng tôi quyết định công bố lời hứa của Chúa đã cho tôi trong Giăng 11:4. Chúng tôi tin cậy tuyệt đối vào sự tốt lành của Chúa và từ ngày đó, chúng tôi bước vào hành trình cùng đứa con tự kỷ của mình hoàn toàn trong sự tin cậy Chúa. Tôi biết tôi không đơn độc trong hành trình này vì Chúa là Đấng ở bên tôi và thêm sức cho tôi mỗi ngày. Tôi học kiên nhẫn, học khiêm nhường, học chấp nhận và học sống vì người khác. Mỗi ngày, tôi cầu xin Chúa ban thêm sức lực để chăm sóc con và hoàn thành mọi trách nhiệm của mình đã nhận. Những khi kiệt sức, tôi lại đọc Lời Chúa và cầu nguyện để có thêm năng lực và thêm đức tin.
Tôi quyết định giúp con tập nói, tập hiểu bằng hình ảnh, bằng mọi cách giúp con hòa nhập với cộng đồng. Tôi đưa con đến trường mẫu giáo, đến lớp Ấu Nhi ở nhà thờ. Khi con vào tiểu học, tôi cùng con đến trường mỗi ngày, không thể vào lớp cùng con nhưng tôi cố gắng ở bên cạnh mỗi khi con cần. Tôi dạy con học, đồng hành với con qua từng giờ, từng ngày. Nhờ đó, con có thể hoàn thành chương trình tiểu học, thậm chí học hết lớp 6 với kết quả tốt.
Nhận ra rằng con cần một môi trường học tập phù hợp hơn, không quá bị áp lực, vợ chồng tôi quyết định đưa con đến một trường Cơ Đốc, nơi cho phép học sinh học theo khả năng riêng của mình. Ở đó, con bắt đầu phát triển sự tự tin. Dần dần, tôi thấy được những dấu hiệu đáng mừng nơi con. Con bắt đầu biết nói lên suy nghĩ của mình, biết chơi đàn piano, đánh trống, và tham gia vào các nhóm bạn cùng trang lứa. Sau đó tại Đại hội học sinh toàn khu vực Châu Á, con tôi đã giành được huy chương bạc môn đàn piano… Thật cảm tạ ơn Chúa!
Năm 2019, gia đình chúng tôi đến một quốc gia khác để hầu việc Chúa. Con tiếp tục học tập tại đây, tốt nghiệp trung học với kết quả tốt. Con tôi tin nhận Chúa cách cá nhân, con nhận biết Chúa, sống kính sợ Ngài và góp phần hầu việc Chúa cùng vợ chồng tôi. Con cũng có một công việc và sống một cuộc đời bình thường như bao người khác.
Nhiều người nhìn thấy sự thay đổi của con và ngợi khen Chúa, quả thật Danh Ngài được vinh hiển như lời hứa của Ngài cho tôi ngày nào. Tôi biết rằng chính Ngài đã làm nên phép lạ trong cuộc đời con. Điều mà tôi từng nghĩ là một bi kịch, giờ đây đã trở thành một câu chuyện về sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Tôi có nhiều cơ hội để lắng nghe, thấu hiểu, chia sẻ và cầu nguyện cho những người cũng có con bị tự kỷ và Chúa là nhân vật chính được nói đến qua những cơ hội ấy.
Thật vậy! Khi chúng ta quyết định bước tiếp trong hành trình đức tin, Ngài sẽ ban sức mới để chúng ta tiếp tục bước đi.
Lời hứa của Chúa đã trở nên sức mạnh khi tôi mỏi mệt, sờn lòng trong hành trình đức tin cùng đứa con tự kỷ của mình. Tôi tin rằng Chúa cũng có một lời hứa dành cho bạn!
Cầu nguyện: Lạy Chúa yêu dấu, con ngợi khen và cảm tạ Chúa vì bản tánh tốt lành của Ngài, vì Ngài có kế hoạch cho con qua những khó khăn và nan đề trong đời sống của con. Nguyện xin Chúa cho con nắm lấy Lời Hứa của Ngài mỗi ngày để con có đủ đức tin, đủ sức mạnh và sự kiên nhẫn cùng Chúa bước đi trong hành trình theo Ngài. Con xin Chúa làm phép lạ, biến nan đề của con trở thành lý do để Danh Ngài được vinh hiển. Con thành kính cầu nguyện nhân danh Chúa Jesus Christ. Amen.
Quý thính giả thân mến! Ngày hôm nay, nếu bạn cũng đang ở trong một hoàn cảnh tưởng như vô vọng, xin đừng quên Chúa luôn muốn chung bước và thêm sức cho bạn trong hành trình này.
✔ Chúa là Đấng Tốt Lành, Ngài luôn có kế hoạch tốt lành, ngay cả khi chúng ta không hiểu, ngay cả khi chúng ta có một đứa con tự kỷ.
✔ Khi gặp nan đề hãy luôn tìm kiếm câu trả lời trong Lời Chúa và sống với đức tin nhờ Lời ấy.
✔ Những khó khăn, thử thách mà chúng ta đối diện, trong tay Chúa có thể trở thành cách mà Chúa dùng để bày tỏ sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.
Mọi thắc mắc, góp ý hoặc dự phần dâng hiến cùng chương trình, xin hãy liên hệ với chúng tôi qua:
Email: chiase@oneway.vn
Inbox: m.me/www.oneway.vn
Hotline: 0896 164 199
Chúc quý vị một ngày tốt lành. Thân chào và hẹn gặp lại quý vị vào chương trình ngày mai.
Nguồn: https://oneway.vn/