Con người chúng ta thường có một khuynh hướng rất tự nhiên: muốn kiểm soát mọi thứ xung quanh mình. Chúng ta muốn giữ cho cuộc sống mình được trật tự, an toàn, không có gì vượt ngoài dự đoán. Chúng ta cố gắng nắm chặt từng chi tiết, tin rằng nếu mình kiểm soát tốt, mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng rồi có những lúc hoàn cảnh vượt khỏi bàn tay, khiến chúng hụt hẫng, hoảng sợ. Chúng ta nhận ra rằng không thể làm chủ mọi điều. Vậy thì làm sao để tìm được sự bình an? Khi chúng ta ghi nhớ rằng Chúa hằng sai thiên sứ Ngài hiện diện để bảo vệ chúng ta, và cả những người thân yêu của chúng ta nữa.
Hôm nay, ngày 31/01/2026, chương trình Tĩnh Nguyện Hằng Ngày thân mời quý thính giả cùng suy gẫm Lời Chúa với tác giả qua chủ đề THIÊN SỨ ĐÓNG TRẠI CHUNG QUANH.
“Thiên sứ của Đức Giê-hô-va đóng trại chung quanh những người kính sợ Ngài và giải cứu họ.” (Thi Thiên 34:7)
Đó là câu chuyện về một người mẹ lúc nào cũng bao bọc con, không bao giờ dám buông tay. Thế nhưng hôm nọ, hai mẹ con cãi nhau rất căng thẳng. Mọi chuyện nghiêm trọng đến mức cô mất bình tĩnh và lỡ lấy giày đánh vào chân con mình.
Trong cơn giận, cậu bé 13 tuổi quyết định bỏ nhà đi. Cậu giậm chân, hét lên những lời tục tĩu, những câu khiến lòng người mẹ đau thắt lại. Cô ngồi chờ con quay về, nhưng cậu thì cứ đi thẳng về phía nhà cha – vì cha mẹ cậu đã không còn chung sống với nhau.
Khi con trai mãi không quay trở lại, nỗi lo dâng lên trong lòng người mẹ. Cô vội gọi cho bạn của con trai, rồi lại gọi cho mọi người quen biết để nhờ họ cầu thay. Lúc ấy cô không hề biết rằng Đức Chúa Trời đang âm thầm giúp đỡ theo cách mà cô không thể nào tưởng tượng được.
Trên đường đi đến trạm xe buýt, một người đàn ông lạ bất ngờ tiến lại gần cậu con trai, chìa tay ra và đưa cho cậu một mẩu giấy nhỏ. Cậu chỉ cầm lấy cho xong rồi nhét ngay vào túi, chẳng buồn nhìn xem đó là gì.
Đến trạm, cậu mạnh dạn hỏi xin tiền hai người lạ. Một người tỏ vẻ khó chịu và nói năng thô lỗ, nhưng người kia thì vui vẻ đưa cho cậu vài đồng. Thế là cậu bước lên xe buýt và đi thẳng về nhà cha.
Điều đáng nói là trước đó cậu bé chưa bao giờ tự đi xe buýt cả!
Một tuần trôi qua, cơn giận giữa hai mẹ con cũng lắng xuống. Cậu bé ngồi cạnh mẹ, cùng mở Kinh Thánh ra đọc. Họ vừa đọc đến Rô-ma 8:16, nói về việc Đức Thánh Linh luôn hiện hữu và Ngài đang hành động. Ryan gật đầu, rồi bắt đầu kể lại trải nghiệm hôm đó. Cậu biết mẹ mình hốt hoảng đến mức nào khi nghe tin cậu lang thang ngoài đường và tự mình bắt xe buýt.
“Mẹ, hôm đó nhìn con dữ dằn lắm, ai thấy cũng biết là đừng có gây sự với con” – Ryan nói với vẻ tự hào. Mẹ cậu chỉ khẽ nhăn mặt.
“Khi con tới nhà cha, tự nhiên con nhớ đến mẩu giấy. Con lấy nó ra khỏi túi, vuốt phẳng rồi bật cười lớn. Cha nghe tiếng cười là chạy lại ngay, hỏi con: ‘Gì vậy? Có gì mà con vui dữ vậy?’”
“Con kể cho cha nghe. Tờ giấy mà chú ấy đưa con viết rằng: ‘Không có Đấng Christ, con chẳng làm gì được.’”
“Thế là cha hỏi tiếp: ‘Con có nói với ông ấy là con tin Chúa không?’ Lạ lắm ấy mẹ, vì ba gần như chẳng bao giờ nhắc gì đến đức tin của con.”
Cậu bé nhận được mẩu giấy ấy đúng vào lúc mẹ cậu đang tuyệt vọng cầu nguyện cùng mọi người, cảm thấy mình hoàn toàn bất lực. Và chính trong khoảnh khắc cô đang kêu xin Chúa, người đàn ông giản dị kia đã bước đến gần con trai cô. Cô tin rằng đó chính là một thiên sứ trong hình hài con người. “Không phải tất cả thiên sứ là các thần phục vụ, được sai xuống để phục vụ những người thừa hưởng sự cứu rỗi hay sao?” (Hê-bơ-rơ 1:14)
Chỉ một mẩu giấy nhỏ, gấp lại đơn sơ, trao tay bởi một người xa lạ, vậy mà đã vực dậy đức tin của cô ấy gấp trăm lần – và cả đức tin của con trai cô nữa. Giờ đây, cô hiểu rõ rằng mỗi khi con trai cô ở xa vòng tay mẹ, thì Đức Chúa Trời vẫn luôn ở cùng và bảo vệ cho con. Cô hiểu điều đó không chỉ bằng tâm trí, mà bằng cả tấm lòng.
Sự bình an vượt quá mọi sự hiểu biết không chỉ đến với cô, nhưng cũng đến với con trai cô nữa. Câu chuyện này nhắc nhở cô, và cả chúng ta: “Chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho những ai yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho những người được gọi theo ý định của Ngài.” (Rô-ma 8:28)
Cầu nguyện: Lạy Chúa, nhiều khi con cố gắng giữ khư khư mọi thứ trong tầm tay mình, tự nghĩ rằng nếu con kiểm soát tốt thì cuộc sống sẽ bình an. Nhưng con quên rằng chính Ngài mới là Đấng nắm giữ mọi điều. Xin tha thứ cho những lúc con lo lắng quá mức, những lúc con muốn tự xoay xở theo sức riêng mà quên tìm đến Ngài. Xin giúp con học cách buông tay, để phó thác trọn đời sống con cho Ngài. Xin giúp con biết rằng ở những nơi con không đến được, trong những hoàn cảnh con không kiểm soát nổi, Ngài vẫn hằng ở cùng, gìn giữ, dẫn dắt và yêu thương con. Con thành kính cầu nguyện trong danh Chúa Jêsus Christ, A-men.
Quý thính giả thân mến, ngay cả khi mọi thứ dường như vượt tầm kiểm soát, Chúa vẫn là Đấng nắm quyền tể trị. Ngài không bỏ mặc chúng ta trong nỗi sợ hãi, bất lực của mình. Ngài vẫn đang âm thầm bảo vệ và hành động vì ích lợi của chúng ta, bằng quyền năng vượt quá mọi sự suy tưởng. Khi chúng ta chịu buông tay và ngừng tìm cách kiểm soát mọi thứ, chúng ta sẽ nhận ra sự quan phòng diệu kỳ của Chúa đang bao phủ trên từng chi tiết trong đời mình, ngay cả những nơi tưởng như tuyệt vọng nhất.
Mọi thắc mắc, góp ý hoặc dự phần dâng hiến cùng chương trình, xin hãy liên hệ với chúng tôi qua:
Email: chiase@oneway.vn
Inbox: m.me/www.oneway.vn
Hotline: 0896 164 199
Chúc quý vị một ngày tốt lành. Thân chào và hẹn gặp lại quý vị vào chương trình ngày mai.
Nguồn: https://oneway.vn/

























