Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta dễ dàng bắt gặp những người đang phải đối diện với khó khăn. Có thể là một cụ già neo đơn, một em nhỏ thiếu thốn, hay một anh chị em trong Hội Thánh mà chúng ta quen biết đang trong cảnh bệnh tật. Khi đối diện với những hoàn cảnh ấy, Chúa muốn chúng ta có thái độ như thế nào?
Hôm nay, ngày 05/02/2026, chương trình Tĩnh Nguyện Hằng Ngày thân mời quý thính giả cùng suy gẫm Lời Chúa với tác giả D. Leon Pippin qua chủ đề ĐỘNG LÒNG THƯƠNG XÓT.
“Nhưng có một người Sa-ma-ri đi đường, đến gần thấy nạn nhân thì động lòng thương xót liền áp lại, lấy dầu và rượu xức vào vết thương, băng bó lại, rồi đỡ nạn nhân lên con vật của mình và đưa đến quán trọ để săn sóc.” (Lu-ca 10:33-34)
Vào một buổi sáng nọ, khi đang lái xe đến chỗ làm, tôi nhìn thấy một người đàn ông say khướt đang loạng choạng trên vỉa hè. Suýt nữa thì tôi đã buộc miệng nói: “Cảm ơn Chúa vì con không giống người đàn ông đó.”
Thế nhưng suốt cả ngày hôm ấy, tôi không thể nào tập trung vào công việc. Hình ảnh người đàn ông ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi. Tôi nghĩ: “Lẽ ra mình phải dừng lại và giúp ông ấy về nhà chứ? Chỉ vài phút thôi mà, tại sao mình lại không làm chứ?”
Tôi thấy mình bị cáo trách. Đến bữa trưa tôi cũng không ăn nổi. Tôi cầu nguyện xin Chúa giúp mình không có thái độ như người Pha-ri-si, vì tôi nhận thấy mình và người Pha-ri-si có điều gì đó tương đồng với nhau trong ẩn dụ của Chúa Jêsus:
“Có hai người lên đền thờ cầu nguyện: một người Pha-ri-si và một người thu thuế. Người Pha-ri-si đứng dậy và cầu nguyện về mình như thế nầy: ‘Lạy Đức Chúa Trời, con tạ ơn Ngài, vì con không phải như những người khác: tham lam, bất nghĩa, gian dâm, cũng không phải như người thu thuế nầy.” (Lu-ca 18:10-11).
Chiều hôm ấy, sau khi tan làm, tôi lái xe về nhà. Trên đoạn đường, tôi chạy đến đúng chỗ người đàn ông kia đã đứng và tấp xe lại. Trong tâm trí tôi vẫn hiện lên hình ảnh của người đàn ông khốn khổ ấy. Tôi ngồi đó, đôi mắt nhìn vô định và tưởng tượng ra cảnh ông ấy ngã xuống, chai rượu rơi ra khỏi tay, vỡ tung trên mặt đường, rượu loang ra đầy trên mặt đường. Chỉ nghĩ đến thôi mà lòng tôi thắt lại. Lúc ấy, tôi chỉ muốn thưa với Chúa: “Lạy Chúa, ước gì cảnh này biến mất khỏi tâm trí con.”
Tôi đã không dừng lại giúp ông ấy chỉ vì sợ người khác sẽ nhìn thấy và tôi sẽ bị hiểu lầm. Tôi xấu hổ khi nghĩ mình có thể giống như thầy tế lễ và người Lê-vi trong câu chuyện người Sa-ma-ri nhân lành, khi họ đi ngang qua người bị nạn nhưng vẫn tránh đi. Chúa Jêsus kể rằng: “Có một người từ thành Giê-ru-sa-lem xuống thành Giê-ri-cô rơi vào tay bọn cướp. Chúng lột hết quần áo và đánh đập rồi bỏ đi, để mặc người đó dở sống dở chết. Bấy giờ, có một thầy tế lễ tình cờ đi xuống đường đó, thấy nạn nhân thì đi tránh qua bên kia đường. Tương tự như thế, một người Lê-vi cũng đến nơi, thấy rồi cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng có một người Sa-ma-ri đi đường, đến gần thấy nạn nhân thì động lòng thương xót liền áp lại, lấy dầu và rượu xức vào vết thương, băng bó lại, rồi đỡ nạn nhân lên con vật của mình và đưa đến quán trọ để săn sóc. Ngày hôm sau, ông lấy hai đơ-ni-ê đưa cho chủ quán và nói: ‘Hãy săn sóc người nầy, nếu tốn hơn nữa, khi trở về tôi sẽ hoàn lại.’ (Lu-ca 10:30-35)
Trong ẩn dụ của Chúa Jêsus, có ba nhân vật xuất hiện trên con đường từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-cô, đó là thầy tế lễ, người Lê-vi và người Sa-ma-ri. Con đường ấy nổi tiếng nguy hiểm vì thường xuyên xảy ra cướp bóc. Thầy tế lễ và người Lê-vi là những người được xem là quan trọng và đạo đức trong Do Thái giáo, nhưng họ lại bỏ mặc đồng hương của mình. Có lẽ họ có rất nhiều lý do để không dừng lại. Có thể họ nghĩ: “Đoạn đường này quá nguy hiểm! Tôi phải đi cho nhanh!”, “Lỡ người này chỉ giả vờ để cướp mình thì sao?”, “Chắc sẽ có ai đó đến giúp anh ta thôi!”…
Trong suy nghĩ thông thường, chúng ta cho rằng những người thuộc về tầng lớp tôn giáo sẽ là người đầu tiên ra tay cứu giúp. Thế nhưng chính người Sa-ma-ri, là dân tộc vốn bị người Do Thái khinh rẻ và xem như kẻ thù, lại ra tay giúp đỡ. Người Sa-ma-ri “động lòng thương xót” trước người gặp nạn, sẵn sàng cứu giúp, không kể tiền bạc hay công sức.
Lòng thương xót thật không dừng lại ở cảm xúc hay lời nói, nhưng phải đi với hành động cụ thể. Người Sa-ma-ri tiến lại gần, băng bó vết thương, đặt người bị nạn lên lừa, đưa đến quán trọ, trả tiền chăm sóc và thậm chí hứa sẽ quay lại.
Trong ẩn dụ của Chúa Jêsus, người gặp nạn bị đánh đập đến nỗi “dở sống dở chết”. Còn trong câu chuyện của tôi, người đàn ông kia bị rượu làm cho khốn khổ đến mức mất hết nhận thức. Tôi đã bỏ qua cơ hội bày tỏ lòng thương xót và hình ảnh của Chúa Jêsus cho một người đang tuyệt vọng và cần giúp đỡ.
Tôi tự biện hộ rằng mình rất bận rộn và còn nhiều việc cần làm. Nhưng sâu trong lòng, tôi biết rằng mình thiếu sự thương xót và quan tâm cho người khác. Ngồi trong xe, tôi chỉ có thể thưa cùng Chúa: “Lạy Chúa, xin tha thứ cho con.”
Rồi tôi tự hứa với bản thân rằng nếu một ngày nào đó tôi gặp một người đang cần sự giúp đỡ, tôi sẽ dừng lại và làm điều mình có thể, như người Sa-ma-ri nhân lành đã “động lòng thương xót”, “băng bó” và đưa người bị nạn đến “quán trọ” để chăm sóc. Bởi lẽ nếu không có lòng thương xót của Chúa, tôi cũng có thể giống như người đàn ông bị bỏ rơi trên vỉa hè hôm ấy.
Cầu nguyện: Lạy Chúa kính yêu của con, xin Chúa ban cho con một tấm lòng luôn rộng mở để biết yêu thương và cảm thông với những người xung quanh. Xin Chúa giúp con không thờ ơ trước nhu cầu của họ, nhưng sẵn lòng giúp đỡ bằng tất cả những gì Chúa ban cho con. Xin tình yêu và lòng thương xót của Chúa chan chứa trên con đến nỗi tuôn tràn ra cách dư dật cho mọi người mà Chúa đặt để xung quanh con nữa. Con thành kính cầu nguyện trong danh Chúa Jêsus Christ, A-men.
Quý thính giả thân mến, xung quanh chúng ta có biết bao người đang cần sự nâng đỡ, có người đang trong bệnh tật, có người gặp khó khăn tài chính, cũng có người đang yếu mỏi trong tâm linh. Nếu bạn có cơ hội được gặp gỡ những anh chị em như thế, Chúa muốn bạn đừng đóng chặt tấm lòng, nhưng hãy bày tỏ hình ảnh và tình yêu thương của Ngài cho họ bằng những hành động cụ thể, có thể là một lời thăm hỏi, một chút thời gian, hay hỗ trợ tài chính trong khả năng của bạn. Bởi Chúa đã thương xót chúng ta trước, nên chúng ta cũng nên bày tỏ điều đó ra cho những người xung quanh mình.
Mọi thắc mắc, góp ý hoặc dự phần dâng hiến cùng chương trình, xin hãy liên hệ với chúng tôi qua:
Chúc quý vị một ngày tốt lành. Thân chào và hẹn gặp lại quý vị vào chương trình ngày mai.
Nguồn: https://oneway.vn/

























